|
Thói quen thích ngao du, tụ tập, kháo chuyện, tán gẫu... gần như trong dân gian, ở đâu cũng có. Song, sở thích đó ngày xưa thường hay xuất hiện ở các làng quê vào lúc nông nhàn, chưa vào thời vụ hay dân buôn bán, chợ búa lắm lời th́ bây giờ, chỗ nào cũng có. Lạ một nỗi, là nơi công sở, trong giờ “nhà nước” mà lại có rất nhiều viên chức suốt ngày mê mải với chuyện “buôn dưa lê” mà sao nhăng việc cần làm.
Từ một lẽ thường t́nh...
Các nhà làm từ điển tiếng Việt đă không ngần ngại bổ sung từ buôn dưa lê vào kho từ mới đang khảo sát của ḿnh. Giống như cơm bụi, quán cóc, chặt hèo, gà tóc nâu..., th́ buôn dưa lê cũng là một tổ hợp từ mang tính khẩu ngữ, nói về một hiện tượng thường thấy hiện nay. Đó là chuyện ai đó có sở thích gặp gỡ, tụ tập để nghe ngóng, rồi tṛ chuyện, bàn tán cho thoả tính ṭ ṃ. Chuyện người này qua tai người khác, một biến thành hai, bé xé ra nhiều. Lời nói ném đi th́ nhẹ, ném lại th́ nặng. Chuyện thiên hạ tít tận “bên Tây Trúc” đến chuyện “uưnh nhau” vừa xảy ra ngay ngơ nhà ḿnh. Nhưng thật lạ và thú vị là sao dân “sành điệu” lại gọi hiện tượng đó là “buôn dưa lê” từ bao giờ ấy nhỉ”?
Đây có lẽ là một cách ghép từ mộc mạc theo lối từ nguyên học dân gian. Buôn, tức là buôn chuyện (đem chuyện người này nói với người khác cốt chỉ mua vui), c̣n lê vốn là một thành tố trong tổ hợp ngồi lê đôi mách (lê la, tiêu phí thời để tán gẫu về những chuyện riêng tư, vặt vănh của ai đó để đàm tiếu, tiêu khiển). Chữ dưa đặt ở giữa nghe chừng vô lí, nhưng lại có lí ở chỗ nó vừa kết hợp được với buôn (buôn dưa) vừa kết hợp được với lê (dưa lê, một loại dưa khá ngon, cỡ, màu sắc hơi giống quả lê). Hay hơn nữa là cả ba thành tố này làm nên một “đội h́nh” từ quá đẹp: buôn dưa lê. Nó cũng có vai tṛ hoà kết ngữ nghĩa của cả hai từ (buôn chuyện + ngồi lê đôi mách) để h́nh thành nên một tổ hợp từ ngắn gọn, nghe vừa lạ tai, vừa dí dỏm, vừa hàm ư mô tả một thói quen đang khá phổ biến hiện nay.
Như một điều hiển nhiên, chị em nhà ta luôn được coi là những người đóng vai chính trong các phi vụ “buôn dưa” đặc biệt này. Người ta thường nói, một người phụ nữ với một con vịt đă có thể làm thành cái chợ “rôm rả”. Vậy th́ hai người phụ nữ ngồi với nhau có khi đủ làm nên một “hăng thông tấn” tầm cỡ, sẵn sàng nhận tin và đưa tin bất cứ lúc nào, 24/24 giờ trong ngày. Mà tin không chỉ theo một “kênh” đâu nhé! Người dưới đất, chuyện trên trời. Kể ra một ngày có 24 giờ, chứ 10 x24 giờ với họ vẫn là chưa đủ.
... đến “buôn dưa lê” thời công nghệ cao
Lạ ḱ một nỗi, hội chứng buôn dưa lê giờ đây tràn vào các cơ quan, công sở với phạm vi và mức độ đa dạng “tân ḱ” hơn nhiều. Mấy anh mấy ả nhà nọ rỗi việc kéo nhau ra quán buôn bia chai, buôn cà phê, buôn hạt dẻ cười và buôn chuyện đă đành một lẽ. Đây đường đường các nam thanh nữ tú sơ mi đồng phục, váy công sở là phẳng li, nom rất nghiêm chỉnh cũng sẵn sàng lấy quỹ thời gian của công để “tán phễu”. 8 giờ vào băi gửi xe/ 9 giờ vẫn thấy ngồi lê uống trà. Nhiều người chấp hành việc đến cơ quan rất đúng giờ. Đúng giờ th́ chả ai phê b́nh nhé. Họ mở cửa, bật đèn, bật điều hoà, bật máy vi tính và... tất cả để đấy, đi điểm tâm chút đă. Phở ḅ, bánh cuốn, hủ tiếu... đủ món. Nửa tiếng sau, với chiếc tăm trên miệng, họ khề khà rửa tách chén, đun nước, pha chè. Quân sĩ lục tục đến. Thế là cả hội “buôn dưa” bắt đầu vào cuộc. Từ chuyện khủng bố ở Iraq đến chuyện đổ tàu vừa nghe kháo nhau sáng nay trên đường. Chuyện giá đất đang lên, giá vàng đang xuống. Chuyện cái Đào pḥng bên lại đẻ ra “Thị Mẹt” đến lăo Trung “mốc” phố kia đánh vợ thế nào vỡ cả tivi. Rôm rả nhất là những chuyện vừa đọc trên báo, nhặt trên mạng. “A, các cậu đă xem h́nh nàng ca sĩ H. chụp ảnh nude và cô diễn viên điện ảnh ăn khách Y. đóng phim sex cùng bồ chưa? Tuyệt chiêu! Dài tới 45 phút nhé”. Toàn là những đề tài nóng, hấp dẫn, mỗi người góp một “chút xíu”, bàn cả ngày không chán. Và để mục sở thị, tiện máy bên cạnh, cả hội h́ hục vào mạng, h́ hục t́m. T́m măi rồi cũng ra. Lại xem, lại gửi cho nhau, lại “lốt” (download) về đĩa CD nhà ḿnh làm của riêng... Thú vị thật.
Bây giờ chẳng riêng ǵ các tiểu thư, các nam nhi trai tráng cũng trổ tài “buôn bán” chẳng kém ǵ. Thậm chí, các chàng c̣n cao thủ hơn nhiều. Bởi các chàng có nhiều “vơ” bẻ khoá siêu hạng. Chẳng có trang web nào các chàng không t́m được “mật lệnh” để vào tận “thâm cung bí sử” mà khai thác. Buôn tại chỗ chưa đủ, các anh các chị “nối mạng” đi khắp nơi để buôn đường dài. Họ dùng Internet, điện thoại di động đời mới... bấm cho bạn bè. Cả một file dữ liệu ảnh nháy vèo một cái, xong tắp lự. Lấy từ bên Tây về cung cấp cho bên ta, lại từ bên ta phát tán sang tận bên Tây. Người này gọi cho người kia, rôm rả lắm. Khổ một nỗi, cả pḥng có một máy điện thoại cố định mà nàng cứ ngồi nỉ non măi không chịu rời cho. Mà việc kia nó có ngồi chờ ai đâu. Có những công chuyện rất cần trao đổi, giải quyết ngay. Đành rút mô-bai nhà ḿnh ra xài vậy. Vừa xót của mà lại không nói hết nhẽ được, tốn lắm. Quanh đi quẩn lại, nh́n đồng hồ, tám giờ vàng ngọc đă trôi qua tự lúc nào không hay. Ở nhiều cơ quan hiện nay, có rất nhiều công chức toàn làm các công việc cá nhân trong giờ hành chính. Họ dùng thời gian có mặt chỉ để đọc báo, gọi điện thoại, vào mạng và cuối cùng chuyện ắt đến phải đến là rủ nhau... buôn dưa lê “hội đồng”. Việc không chạy, lương vẫn chi. Lăng phí này ai chịu đây?
Nhưng, vấn đề không chỉ là lăng phí thời gian và tiền bạc. Điều đáng nói ở đây là thái độ thiếu nghiêm túc trong việc thực thi công việc mà một cán bộ, công chức phải tuân thủ. Nó cũng h́nh thành một thói quen xấu về chuyện ngồi lê, tán gẫu mất thời gian vô bổ chỉ v́ những chuyện không đâu. Có khi chỉ là tṛ đưa chuyện rẻ tiền, ganh ghét nhau (Sao cái con Bích dạo này lắm tiền sắm xe thế? Mụ Hường già “khú” c̣n ti toe làm đỏm, tóc vàng hoe như đuôi ḅ ấy...), hoặc khích bác “đâm bị thóc, chọc bị gạo” (Tao biết lăo Thông “tóp” có bồ mới rồi. Hắn giấu vợ chứ giấu tụi này sao được; Cái Lan chỉ được giỏi “hót” hay mà sếp cho lên lương đấy. Ḿnh cứ è cổ ra làm để nó hưởng ư?...). Đă có không ít những mâu thuẫn, xô xát, xung đột đến tan đàn xẻ nghé xảy ra ở các gia đ́nh từ các phi vụ “buôn dưa lê” tầm phào như thế này. Dẹp chuyện cá nhân, làm tṛn bổn phận công chức, đó vừa là nghĩa vụ, vừa là đạo đức nghề nghiệp cần có với mỗi một cán bộ khi đến công sở làm công ăn lương. Tiêu chuẩn của mọi công chức ngày xưa đă thế, thời buổi văn minh hiện đại bây giờ lại càng phải hơn thế. Đến công sở không phải ở nhà ḿnh mà muốn làm ǵ cũng được.
|